Annapurna Base Camp - Nấc thang lên thiên đường

 
Những đỉnh núi không phải là nơi để ta thỏa mãn đam mê chinh phục, mà là thánh đường để chúng ta thi hành nghi lễ tôn giáo của chính mình
— Đức Tuấn

Vừa dừng lại hít một hơi thật sâu, tôi vừa gạt những bông tuyết để đọc những dòng chữ đã hoen gỉ gắn trên tấm bảng đồng ở khu tưởng niệm Ian Clough/Cesar Payre Bell Shrine nằm ngay giữa trung tâm khu Base Camp. Không biết những trekker đang ngồi uống trà sữa nóng hổi và đang hồ hởi ngước mắt nhìn lên trên những đỉnh núi 8000 để nung nấu quyết tâm thỏa mãn giấc mơ chinh phục của mình có đọc được những dòng này không, nhưng tôi tin chắc trong tâm trí Chris Bonington - người đàn ông đầu tiên chinh phục Annapurna đường phía Nam đã rất thấm thía khi xây khu tưởng niệm cho người bạn mình đã nằm xuống tại đây.

Chris Bonington Memorial Stupa

Chris Bonington - người đã được phong tước hiệp sĩ và giữ kỉ lục là đã là người lớn tuổi nhất leo lên đỉnh Everest khi ông 50 tuổi đã cùng những người bạn chinh phục Annapurna và với đỉnh núi này, ông đã để lại một người bạn cũng như là nguồn cảm hứng cho cuốn Annapurna South Face xuất bản năm 1971. Trước khi Everest trở lên nổi tiếng thì Annapurna đường phía Nam là ngọn núi lớn nhất và khó leo nhất của dãy Himalaya vào những năm 50.

Bên tay trái là phía nam của Annapurna South 1, từ độ cao 4,000m thì trông nó cũng không có gì là nguy hiểm nhỉ

Bên tay trái là phía nam của Annapurna South 1, từ độ cao 4,000m thì trông nó cũng không có gì là nguy hiểm nhỉ

Không phải là nơi thi đấu thì đúng rồi, nhưng tại sao lại là thánh đường????

Tôi tò mò hỏi BJ vì trên đường đi kể từ chân núi, chúng tôi rất ngạc nhiên khi toàn bộ các điểm dừng chân đều chỉ bán đồ ăn chay và không có thịt. Anh chàng guide hiền hậu với nụ cười luôn nở trên môi có giải thích cho tôi rằng vòng cung Annapurna là một khu vực linh thiêng, khu vực này mới chỉ mở cửa cho khách du lịch từ những năm 70 và đối với họ những vị thần ngự trị trên đỉnh núi sẽ tức giận và gây ra thiên tai nếu như con người sát sinh trên dãy núi thiêng này.

Theo nghĩa tiếng Phạn - Annapurna có nghĩa là “ đầy ắp thức ăn”, những vị thần ở đây chính là những vị thần cai quản mùa màng và mang lại sự no ấm cho dân làng

Annapurna Panorama

Ra vậy, tôi đã leo lên đến khu base camp lọt thỏm trong thung lũng của các vị thần.

Con người với sự tò mò cố hữu của mình luôn luôn muốn thử thách các giới hạn. Ở độ cao hơn 4000 m mà đã làm tôi hơi khó thở mỗi khi đi nhanh hoặc choạng vạng khi đứng lên ngồi xuống thì các bạn Nepal gọi là “hill”, họ chỉ dành từ Mountain cho những đỉnh núi trên 5000m và thuật ngữ 8000 luôn là một nỗi ám ảnh với những nhà thám hiểm.

Trên là mây, dưới là tuyết trong thung lũng của các vị thần

Trên là mây, dưới là tuyết trong thung lũng của các vị thần

Annapurna là nơi đầu tiên con người thử thách được giới hạn của mình ở độ cao 8000 m. Sau đó 3 năm thì người ta mới chinh phục được Evervest. Tuy nhiên tại đây thì khi nhắc đến Everest, tôi nhận được sự dửng dưng của mọi người.

Tại sao ư ? đơn giản là Everest cao hơn nhưng dễ dàng hơn và nhiều người chinh phục, còn Annapurna ư, 10 người đi thì 3 người ở lại phụng sự cho các vị thần
Set your foot on the heart of Annapurna Base Camp

Với dân climber lên summit thì Annapurna là một trong những đỉnh núi nguy hiểm nhất thế giới, cho đến năm 2012 thì mới chỉ có 191 lần lên đỉnh thành công tuy nhiên có tới 61 vụ tại nạn chết người, tỷ lệ 32% là tỷ lệ cao nhất trong các đỉnh núi trên 8000 m. Lên đỉnh là vậy, trekker thì cũng không hề an toàn khi năm 2014, chỉ trong một cơn bão tuyết ở đây đã lấy đi 43 mạng người và là thảm họa trekking khủng khiếp nhất Nepal

Đường mịt mù mây trắng

Đường mịt mù mây trắng

Lê từng bước về căn phòng với bức tường dày hơn 60cm, đắp túi ngủ mà vẫn rét run, tôi mới nhận ra được điểm giới hạn của chính mình và thầm cảm tạ các Đấng Thần Linh đã che chở chúng tôi trong cơn bão tuyết từ Machhapuchhare đã phi thẳng lên Annapura một cách hồn nhiên.

On the way to ABC

Trong cái rét run cầm cập, trời mưa lạnh quất vào mặt và 4 phía chỉ là một màu trắng xóa, chỉ Đức Tú, tôi và Phan Mạnh Hà mải miết đi về phía trước và có những đoạn phải cùng hát lên “ Đường đến đỉnh vinh quang” để tự trấn an mình và bước tiếp.

Cũng may sau gần 3 tiếng đi trong mưa tuyết thì cuối cùng chúng tôi cũng nhìn thấy những đốm xanh của Base Camp phía xa xa

Annapurna Base Camp

Tôi mới thấy đứng trước thiên nhiên, con người thật nhỏ bé

Và đúng vậy, những ý nghĩ hàng ngày so sánh với sự rộng mở của không gian nơi đây cũng thật tầm thường. “ Vị Thần”, Thánh đường”, “hành hương” những từ đó cứ lặp đi lặp lại và tự nhiên những tiếng vảy guitar thần thánh của bản nhạc Rock hay nhất mọi thời đại của Jimmy Page tự nhiên lại hiện lên trong giấc mơ của tôi, Stairway to Heaven.

Đúng vậy, nơi đây là cầu thang để đi đến thiên đường nếu như bạn muốn bước tiếp

And as we wind on down the road
Our shadows taller than our soul.
Và khi chúng ta đã đến cuối đường Bóng của chúng ta cao hơn cả linh hồn
On the way

Sau một đêm bão tuyết, Annapurna đón tôi bằng một bình minh thuần khiết trắng tinh trong ánh nắng rực rỡ.

Hít căng vào lồng ngực luồng không khí tươi sạch không một chút khói bụi, nhắm mắt lại để từng ánh nắng mặt trời vừa vượt qua đỉnh Machapuchare thần thánh không ai được phép leo lên sưởi ấm cơ thể mình, tôi chợt thấy mình nhẹ bẫng và như sẵn sàng bay lên không trung.

Toàn cảnh Annapurna Base Camp nhìn hướng về Machapurne thần thánh

Toàn cảnh Annapurna Base Camp nhìn hướng về Machapurne thần thánh

tôi đã đến với nấc thang lên thiên đường, tôi đã gặp những đỉnh núi của thần thánh, tôi đã biết được giới hạn của mình. Niềm tự hào của tôi không phải là những tấm ảnh, mà là cảm giác của một trải nghiệm“ tôn giáo” mới.

Hẹn gặp lại nhé Annapurna, chắc chắn tôi sẽ quay lại thánh đường này để tiếp tục hành hương
Tôi sẽ trở lại, hẹn gặp lại Annapurna

Tôi sẽ trở lại, hẹn gặp lại Annapurna

 

BẠN MUỐN THỬ SỨC HÀNH TRÌNH NÀY?

 

TÁC GIẢ

 

Đọc thêm về những hành trình khác →

Top